Ngày đầu tiên của năm học
mới, cô giáo Nhung đứng trước tất cả các bạn học sinh lớp 5, nhìn khắp một lượt
và nói rằng: Cô sẽ yêu và đối xử bình đẳng với từng bạn trong lớp mình.
Nhưng, đó là một
lời nói dối. Điều cô vừa nói là không thể.
Cô có ấn tượng
không tốt với cậu học sinh ngồi ngay dãy bàn đầu tiên, cậu bé tên là Vừ A Lý.
Cô Nhung phát
hiện Lý không thể cùng chơi với các bạn khác. Quần áo của cậu bé rách nát,
người bẩn thỉu và thật khó để ai đó có thể yêu quý cậu bé cho được. Ngay cả bản
thân cũng rất thích dùng bút đỏ gạch một dấu X to đùng trên vở của cậu bé.
Cho đến vài hôm
sau, nhà trường yêu cầu giáo viên kiểm tra học bạ của các em học sinh, cô Nhung
đã cố tình để hồ sơ của Lý xuống dưới cùng. Vậy nhưng khi xem đến hồ sơ của cậu
bé, cô giáo đã vô cùng ngạc nhiên.
Giáo viên năm lớp
1 của Lý viết rằng: "A Lý là một cậu bé thông minh, nét mặt lúc nào cũng
rạng rỡ với nụ cười luôn thường trực trên miệng, viết chữ rất ngay ngắn và sạch
sẽ, ngoan ngoãn lễ phép, mang đến niềm vui cho những người xung quanh."
Giáo viên năm lớp
2 thì viết: "A Lý là một học sinh ưu tú, rất được các bạn quý mến nhưng
cậu bé rất buồn, vì bệnh của mẹ em đã ở giai đoạn cuối, cuộc sống gia đình rất
khó khăn."
Giáo viên năm lớp
3 viết: "Mẹ qua đời đã gây ra một cú sốc lớn đối với A Lý, cậu bé đã nỗ
lực hết sức nhưng bố em là người sống thiếu trách nhiệm. Nếu không có giải pháp
cải thiện, gia đình sẽ gây ảnh hưởng rất tiêu cực đến A Lý."
Giáo viên năm lớp
4 viết: "A Lý tính cách dị biệt, không thích học, không có bạn, nhiều khi
còn ngủ trong giờ học."
Lúc này, cô Nhung
mới ý thức được những vấn đề đang tồn tại với cậu học trò nhỏ. Cô cũng cảm thấy
xấu hổ vì hành vi của mình.
Nhưng tuyệt
nhiên, cậu bé Vừ A Lý không biết về việc này.
Vì lần nói dối
trước cả lớp, cô giáo không ngờ sau đó thỉnh thoảng lại nhận được 1 lá thư
Đến ngày lễ của
các nhà giáo, khi các em học sinh đem quà tặng cho mình, cô Nhung càng cảm thấy
day dứt hơn. Các bạn nhỏ tặng quà cho cô đều bọc giấy màu đẹp đẽ, bên trên còn
dán dây ruy băng, chỉ có mình A Lý là ngoại lệ. Cậu bé dùng mảnh giấy màu da bò
dày bì bì, có lẽ được xé ra từ một cái túi đựng đồ tạp nham để bọc quà.
Món quà là một
chiếc vòng tay được xâu chuỗi bởi các hạt thủy tinh, có hạt đã bị mất và một lọ
nước hoa chỉ còn ¼. Các học sinh khác cười ồ lên.
Cô giáo phải ra
hiệu cho các bạn im lặng không được trêu chọc bạn trước khi khen chiếc vòng
thật đẹp rồi nhanh chóng đeo nó lên tay.
Cô cũng xịt một
chút nước hoa lên cổ tay trước mặt các em học sinh.
Sau buổi học hôm
đó, Lý nói với cô giáo một câu rồi mới về: "Cô Nhung, hôm nay trên người
cô có mùi rất giống mẹ em trước đây."
Khi các bạn nhỏ
đã về hết, cô Nhung ngồi lại lớp hồi lâu. Cô đã khóc mất hơn một tiếng.
Sự thay đổi tích cực
Từ hôm đó, cô không còn nghiên
cứu về việc làm sao để dạy bọn trẻ đọc, viết hay làm toán mà nghiên cứu về việc
làm thế nào để giáo dục các em học sinh. Cô Nhung bắt đầu chú ý đến A Lý. Khi
học cùng cô, cậu bé ngày càng cho thấy mình là một đứa trẻ năng động là linh
hoạt. Càng được cổ vũ, phản ứng của cậu bé càng trở nên nhanh nhẹn.
Cuối năm đó, A Lý
trở thành đứa trẻ thông minh nhất lớp. Mặc dù cô giáo nói sẽ yêu thương và đối
xử bình đẳng với tất cả các bạn trong lớp nhưng A Lý đã trở thành "con
cưng" trong mắt cô.
Một năm sau đó,
cô Nhung phát hiện một mảnh giấy nhỏ trong khe cửa. Là của A Lý. Cậu bé nói với
cô, rằng cô là cô giáo tuyệt vời nhất mà cậu gặp trong đời.
6 năm nữa trôi
qua, cô Nhung lại nhận được một mảnh giấy khác của cậu học trò nhỏ. A Lý viết
rằng cậu bé đã tốt nghiệp trung học phổ thông, đứng thứ ba trong lớp về thành
tích học tập và cô vẫn là giáo viên tuyệt vời nhất cậu gặp trong đời.
Nhiều năm sau
nữa, cô Nhung tiếp tục nhận được một là thư. Lần này A Lý viết, khi nhận tấm
bằng cử nhân loại xuất sắc, cậu đã quyết định sẽ ở lại trường tiếp tục học lên
và cô Nhung vẫn là giáo viên tuyệt vời nhất mình được gặp trong đời.
Tuy nhiên lần
này, phần ký tên có sự thay đổi và dài hơn một chút: Tiến sỹ y khoa Vừ A Lý.
Mùa xuân năm đó,
Lý lại gửi cho cô Nhung một lá thư, nói là mình sắp kết hôn, không biết cô có
muốn tham gia hôn lễ của cậu hay không và cô sẽ ngồi vào vị trí của mẹ chú rể.
Tất nhiên là cô Nhung
đã đồng ý. Hôm đó, cô đã đeo chiếc vòng mà cậu bé Lý tặng năm nào, xịt một chút
nước hoa mà mẹ cậu bé đã từng dùng trước đây.
Gặp lại nhau, hai
cô trò ôm nhau thật chặt. Vừ A Lý thì thầm vào tai cô: Cảm ơn cô, cô Nhung, con
vô cùng cảm ơn cô đã cho con biết mình có thể làm được nhiều việc mà trước đây
con không nghĩ tới.
Còn cô Nhung lúc
này cũng không ngăn được nước mắt, nghẹn ngào nói: A Lý, con nhầm rồi, là con
đã dạy cho cô nhiều điều. Cho đến khi gặp được con, cô mới biết làm giáo viên
là phải như thế nào!
Lời bình
Hy vọng rằng câu chuyện
này có thể lan tỏa đến tất cả những người đang làm giáo viên, những người đang
làm công tác giáo dục.
Trong câu chuyện
này, chúng ta đã nhìn thấy một phương pháp giáo dục hiệu quả mà một phần trong
đó đến từ những lời nhận xét chi tiết, đầy quan tâm mà giáo viên ghi lại trong
sổ học bạ của học sinh cuối mỗi năm học.
Chúng ta cũng đã
nhìn thấy trách nhiệm của một giáo viên ưu tú, cô đã suy nghĩ nghiêm túc về
công việc của mình trước đây và bắt tay vào thay đổi. Cô đã nghiêm túc hoàn
thành công việc trồng người của chính mình và ở một mức độ nào đó, cô đã thành
công.
Vị giáo viên ấy
đã giữ cho mình một trái tim nhân ái, tình nguyện vì học sinh mà thay đổi, dùng
hành động thực tế của mình để trao cho học sinh sự cổ vũ mạnh mẽ nhất.
Chu Tuấn. Nguồn: Hạt giống
tâm hồn





